Hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW) là gì?
Hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW) là gì?
Hội chứng Wolff-Parkinson-White (WPW) là một dạng rối loạn nhịp tim hiếm gặp. Ở những người mắc hội chứng này, tim đập nhanh bất thường (nhịp tim nhanh).
Hội chứng WPW là một tình trạng bẩm sinh, nghĩa là xảy ra ngay từ lúc sinh ra. Tuy nhiên, đôi khi phải đến tuổi trưởng thành thì các triệu chứng mới xuất hiện. Các chuyên gia ước tính cứ 1.000 người trên toàn thế giới thì có tới 3 người mắc hội chứng này.
Hầu hết người mắc hội chứng WPW được phát hiện sớm đều có tiên lượng khả quan. Do đó, hãy đi khám ngay khi nhận thấy các triệu chứng bất thường, đặc biệt là khi bản thân có các yếu tố nguy cơ.
Triệu chứng của hội chứng Wolff-Parkinson-White
Các triệu chứng của hội chứng WPW xảy ra theo đợt chứ không kéo dài dai dẳng.
Các triệu chứng thường gặp gồm có:
- Nhịp tim đột ngột tăng nhanh
- Đau ngực
- Chóng mặt
- Hụt hơi
- Ngất xỉu
Mức độ nghiêm trọng và độ dài của các đợt tái phát ở mỗi ca bệnh là khác nhau. Đôi khi, các triệu chứng chỉ kéo dài vài giây nhưng cũng có thể kéo dài tới vài giờ.
Các triệu chứng có thể tái phát hàng ngày hoặc cũng có thể thi thoảng mới xảy ra. Ước tính có 40% người trên 30 tuổi mắc hội chứng WPW không có triệu chứng.
Nguyên nhân gây hội chứng Wolff-Parkinson-White
Hội chứng WPW xảy ra khi có đường dẫn truyền phụ trong tim. Điều này là do có một sợi mô cơ tim “thừa” hình thành trong quá trình phát triển thai nhi.
Khi có đường dẫn truyền phụ trong tim, các tín hiệu điện sẽ di chuyển giữa các buồng tim trên và dưới với tốc độ nhanh hơn bình thường, khiến cho tim đập quá nhanh và dẫn đến các triệu chứng của hội chứng WPW.
Hội chứng WPW là nguyên nhân phổ biến gây ra một loại rối loạn nhịp tim tên là nhịp nhanh kịch phát trên thất. Loại nhịp tim nhanh này cũng xảy ra theo đợt.
Ai có nguy cơ mắc hội chứng Wolff-Parkinson-White?
Trong hầu hết các trường hợp, hội chứng WPW xảy ra một cách ngẫu nhiên trong quá trình phát triển thai nhi. Hội chứng WPW cũng có thể xảy ra cùng với các bệnh lý khác, chẳng hạn như:
- Bệnh Danon
- Bệnh tim Ebstein (dị dạng van ba lá)
- Bệnh Pompe
- Bệnh xơ cứng củ
Hội chứng WPW có thể di truyền, mặc dù điều này rất hiếm gặp. Tuy nhiên, bác sĩ có thể đề nghị làm xét nghiệm di truyền nếu người bệnh có tiền sử gia đình mắc hội chứng WPW.
Một số người mắc hội chứng WPW có đột biến ở gen PRKAG2.
Phương pháp chẩn đoán hội chứng Wolff-Parkinson-White
Giống như các loại rối loạn nhịp tim khác, công cụ chính để chẩn đoán hội chứng WPW là điện tâm đồ (EKG). Bên cạnh đó, bác sĩ cũng sẽ hỏi về các triệu chứng và bệnh sử.
Điện tâm đồ ghi lại hoạt động điện và nhịp tim thông qua các điện cực nhỏ được gắn trên người. Các điện cực này được nối với máy tính. Thông tin mà điện cực ghi lại sẽ được truyền đến máy tính và biểu thị dưới dạng đồ thị, qua đó bác sĩ có thể phát hiện nhịp tim nhanh và các dấu hiệu khác của hội chứng WPW.
Tuy nhiên, một lần đo điện tâm đồ là chưa đủ để xác nhận chẩn đoán hội chứng WPW. Nếu đo điện tâm đồ tại bệnh viện cho kết quả bất thường, người bệnh sẽ phải đeo thiết bị đo điện tâm đồ tại nhà trong một khoảng thời gian nhất định. Thiết bị này cung cấp nhiều thông tin hơn để xác nhận chẩn đoán.
Một số người mắc hội chứng WPW có điện tâm đồ bình thường khi tim không đập nhanh. Nếu nhịp tim nhanh không xảy ra khi đo điện tâm đồ tại bệnh viện, người bệnh sẽ phải đeo thiết bị đo điện tâm đồ khi về nhà. Thiết bị sẽ phát hiện và ghi lại nhịp tim bất thường.
Trong một số trường hợp, hội chứng WPW được phát hiện tình cờ khi đo điện tâm đồ vì lý do khác. Cũng có những trường hợp mà phải đến khi xảy ra biến chứng nghiêm trọng, chẳng hạn như ngừng tim thì hội chứng WPW mới được phát hiện.
Đôi khi, hội chứng WPW được chẩn đoán trong quá trình thăm dò điện sinh lý (electrophysiology). Đây là kỹ thuật đưa dây thông vào tim để đánh giá tín hiệu điện của tim. Bác sĩ có thể loại bỏ đường dẫn truyền phụ trong quá trình thăm dò điện sinh lý.
Phương pháp điều trị hội chứng Wolff-Parkinson-White
Nếu không có triệu chứng thì hội chứng WPW không cần phải điều trị nhưng người bện vẫn cần tái khám định kỳ để theo dõi.
Trong trường hợp hội chứng Wolff-Parkinson-White có triệu chứng thì phương pháp điều trị sẽ phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng và tần suất tái phát triệu chứng.
Một mục tiêu điều trị là là ngăn ngừa các đợt tái phát. Các phương pháp điều trị chính gồm:
- Đốt điện tim qua ống thông. Đây là phương pháp điều trị phổ biến nhất cho hội chứng WPW. Thủ thuật đốt điện tim qua ống thông sẽ loại bỏ sợi cơ tim thừa và có khả năng chữa khỏi bệnh.
- Thuốc chống rối loạn nhịp tim, chẳng hạn như:
- amiodarone
- procainamide
- sotalol
- dofetilide
Bên cạnh đó, người bệnh cũng nên điều chỉnh lối sống, ví dụ như:
- Hạn chế hoặc kiêng hoàn toàn caffeine và rượu
- Giảm cường độ tập thể dục vì tập luyện cường độ cao có thể góp phần gây ra các triệu chứng của hội chứng WPW
- Kiểm soát căng thẳng
Các phương pháp điều trị khác, chẳng hạn như sốc điện chuyển nhịp và tiêm adenosine, có thể được thực hiện khi hội chứng WPW tái phát để chấm dứt các triệu chứng. Các phương pháp điều trị này được thực hiện tại bệnh viện.
Nếu các triệu chứng ở mức độ nhẹ và xảy ra không thường xuyên thì người bệnh chỉ cần thay đổi lối sống và tái khám định kỳ.
Tiên lượng của người mắc hội chứng Wolff-Parkinson-White
Tiên lượng phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng của hội chứng WPW. Các triệu chứng thường thay đổi theo thời gian. Trong nhiều trường hợp, các triệu chứng ít tái phát hoặc giảm nhẹ khi người bệnh có tuổi.
Mặc dù có những trường hợp không cần điều trị nhưng những ca bệnh nặng cần phải đều trị. Nếu không được điều trị, hội chứng WPW có thể làm tăng nguy cơ:
- rung nhĩ
- ngừng tim
- suy tim
- đột tử
Câu hỏi về hội chứng Wolff-Parkinson-White
Điều gì khiến cho hội chứng Wolff-Parkinson-White tái phát?
Các tác nhân chính khiến hội chứng WPW tái phát gồm có uống rượu, caffeine và tập thể dục cường độ cao. Tuy nhiên, các triệu chứng cũng có thể tái phát ngay cả khi không có bất kỳ yếu tố tác động nào.
Cần tránh những gì khi mắc hội chứng Wolff-Parkinson-White?
Những người mắc hội chứng WPW nên tránh các hoạt động làm tăng nhịp tim, gồm có tập thể dục cường độ cao, lo lắng, sợ hãi, uống rượu bia và caffeine.
Người mắc hội chứng Wolff-Parkinson-White có thể đi máy bay không?
Người bệnh nên đến gặp bác sĩ trước khi đi máy bay để kiểm tra sức khỏe. Nếu đủ sức khỏe thì người bệnh vẫn có thể đi máy bay bình thường.
Hội chứng Wolff-Parkinson-White có tự khỏi không?
Hội chứng WPW nhẹ có thể không cần điều trị nhưng sẽ không tự khỏi. Đốt điện tim qua ống thông là phương pháp duy nhất có thể trị khỏi hội chứng WPW.
Tóm tắt bài viết
Hội chứng WPW là một vấn đề về tim hiếm gặp có biểu hiện là tim đập nhanh bất thường. Hội chứng WPW xảy ra do có đường dẫn truyền phụ trong tim. Các triệu chứng xảy ra theo đợt. Mức độ nghiêm trọng và độ dài các đợt tái phát ở mỗi ca bệnh là khác nhau. Phương pháp chẩn đoán chính là điện tâm đồ. Những trường hợp không có triệu chứng có thể không cần điều trị. Tuy nhiên, tình trạng này có thể làm tăng nguy cơ ngừng tim, do vậy người bệnh vẫn cần phải tái khám định kỳ. Nếu có triệu chứng, các phương pháp điều trị gồm có thay đổi lối sống, dùng thuốc và thủ thuật tim như đốt điện tim.
Nếu người bệnh hiện đang gặp phải các triệu chứng nhịp tim nhanh không liên tục hoặc có tiền sử gia đình mắc hội chứng WPW, hãy đi khám để xem bản thân có mắc bệnh hay không.
Hội chứng suy nút xoang (sick sinus syndrome) là thuật ngữ chung cho một nhóm các vấn đề do nút xoang hoạt động không bình thường. Nút xoang là một cấu trúc nằm ở buồng trên bên phải của tim, có chức năng giống như máy tạo nhịp tim tự nhiên.
Rung nhĩ kịch phát (paroxysmal atrial fibrillation - AFib) là một dạng rung nhĩ xảy ra đột ngột, không có yếu tố kích thích rõ ràng và cũng kết thúc một cách tự nhiên. Các cơn rung nhĩ này có thể kéo dài từ vài phút đến vài ngày. Khoảng 40% số người mắc rung nhĩ thuộc nhóm này.
Cả rung nhĩ (AFib) và rung thất (VFib) đều là các dạng rối loạn nhịp tim. Rung nhĩ ảnh hưởng đến tâm nhĩ (phần trên của tim) còn rung thất ảnh hưởng đến tâm thất (phần dưới của tim). Khác với rung nhĩ, rung thất là tình trạng đe dọa tính mạng ngay lập tức.
Rung nhĩ (AFib) không phải lúc nào cũng gây ra triệu chứng, nhưng tình trạng này có thể dẫn đến đánh trống ngực hoặc đau ngực. Đọc bài viết để tìm hiểu về các triệu chứng khác của rung nhĩ cũng như các phương pháp điều trị tình trạng này.
Rung nhĩ (AFib) là tình trạng rối loạn nhịp tim, xảy ra ở hai buồng trên của tim (tâm nhĩ). Thực hiện các thay đổi lối sống, đặc biệt là kiểm soát các tác nhân như căng thẳng, tập luyện quá mức, tiêu thụ caffeine hoặc rượu có thể giúp ngăn chặn các cơn rung nhĩ tái phát.








